Ở loài cóc, các tuyến trên da bài tiết ra chất nhầy màu trắng, dính như keo gọi là nhựa cóc, đồng thời trong trứng, gan và mật cóc chứa rất nhiều chất độc gọi là bufotoxine, là chất độc cực mạnh đủ gây chết người với một liều lượng thật nhỏ.
Khi ăn phải chất độc của cóc, sau vài giờ nạn nhân thấy
chóng mặt, quay cuồng, đau như châm chích ở đầu ngón tay, ngón chân, tiếp theo
là ói mửa dữ dội, kéo dài, tiêu chảy, đau bụng, nhịp tim đập chậm lại, tuột
huyết áp. Phần lớn tử vong do rối loạn dẫn truyền thần kinh tim không hồi phục.
Một số trường hợp xuất hiện suy thận cấp, suy gan.
Một số tài liệu đông y có đề cập thịt cóc là nguồn dinh dưỡng rất giàu đạm,
chữa bệnh suy dinh dưỡng trẻ em. Nếu sản phẩm thịt cóc có chứng nhận của cơ
quan hữu quan mới được sử dụng an toàn. Còn nếu thịt cóc được chế biến từ một
cơ sở chưa có giấy phép kinh doanh mặt hàng này, hoặc người tiêu dùng tự chế
biến đều được coi là không an toàn, có thể nguy hiểm đến tính mạng. Điều đáng
nói ở đây là trẻ em suy dinh dưỡng, người già suy nhược cơ thể rất dễ nhạy cảm
với chất độc. Một con cóc có thể giết chết 4-5 người khỏe mạnh.
Nếu chẳng may tay chân, niêm mạc mắt, miệng... dính nhựa da cóc cần nhanh chóng
rửa vùng tiếp xúc nhiều lần bằng nước sạch. Nếu vùng da có cảm giác rát bỏng
hoặc sưng phồng thì đưa nạn nhân đi bệnh viện ngay. Nếu ăn thịt cóc có chất độc
phải nhanh chóng kích thích cho nạn nhân nôn ói càng sớm càng tốt, sau đó đưa
vào bệnh viện.
Bài bình luận
Bình luận