
- Anh thấy không, nhờ luyện tập bóng đá mỗi ngày nên người dân chúng tôi có sức khỏe dẻo dai và đôi chân nhanh nhẹn, chạy không kém gì hổ, báo.
Tư Râu bĩu môi:
- Ăn nhằm gì cơ chứ! Người dân xứ tôi nhờ chạy án, chạy bằng cấp, chạy thủ tục hành chính, chạy điểm, chạy trường, chạy chức… nên đôi chân khỏe và nhanh hơn nhiều. Không tin thì có dịp nào đó, mời anh qua xứ tôi chơi sẽ rõ.
- Ồ, thế à! Nhưng chúng tôi có niềm tự hào khác. Chúng tôi có sức chịu đựng bền bỉ dưới cái nắng oi bức.
- Có gì đâu mà tự hào! Người dân xứ tôi có sức chịu đựng còn tuyệt vời hơn. Mặc dù bị cắt điện liên tục, sống trong cảnh nóng bức của miền nhiệt đới, không máy lạnh, không quạt điện… vẫn trơ trơ như đá.
- Vui quá nhỉ! À, mà anh có biết chiếc kèn Vuvuzela xứ tôi không? Đó là một nhạc cụ tuyệt vời mà Thượng đế ban tặng. Khi thổi lên, nó có thể làm người ta đê mê đến “chết người” đấy.
- Vậy ư? Nhưng còn thua xa chiếc còi hơi ở xứ tôi. Khi được mấy bác tài bấm, “giọng ca” của nó làm chết người luôn đấy. Người nào không may mắn, đang bon bon trên đường có thể giật mình lạc tay lái vào... cõi âm ti. Trường hợp này đã xảy ra rồi.
- Hài hước nhỉ! Thôi đừng nhắc chuyện buồn. Thế ông anh có biết trẻ em chúng tôi rất hiếu học không? Dù trời nắng đổ lửa, chúng vẫn vô tư cắp sách đến trường.
- Đó chỉ là chuyện nhỏ! Xứ tôi, trẻ em đu dây, đu bè qua sông đi học với chiếc cặp nặng trĩu trên vai mà chẳng hề hấn gì.
- Thế sao các anh không xây cầu cho bọn trẻ đi học?
- Có một chiếc cầu dây kiểu Tarzan nhưng bị bão cuốn trôi rồi!
- Vậy thì xây cầu bê tông cho chắc ăn.
- Cái này thì mấy ông giao thông vận tải còn đang tính ông ạ.
- Trời đất! Xin bái phục! Xin bái phục!
Bài bình luận
Bình luận