
Một số trẻ còn chịu những tác động về thể chất, trong đó có đau bụng và đau đầu. Những đứa trẻ khác lại không thể tập trung hoàn tất bài vở ở trường. Cũng có những đứa trẻ trở nên khép kín hoặc thu mình trong sự cô độc.
Trẻ nhỏ có thể bộc lộ dấu hiệu phản ứng lại những căng thẳng này thông qua việc hình thành các thói quen mới như cắn móng tay, xoắn tóc, hay giật mũi. Các bé lớn tuổi hơn thì bắt đầu nói dối, bắt nạt bạn khác, hoặc phản ứng lại người lớn. Một đứa trẻ bị trầm cảm có thể gặp ác mộng, luôn bám lấy bố mẹ, phản ứng quá khích trước bất cứ vấn đề nhỏ nhặt nào, và có những thay đổi bất thường trong kết quả học tập.
Giúp trẻ giải tỏa những gánh nặng tâm lí
Nghỉ ngơi thư giãn và có chế độ dinh dưỡng hợp lý có thể làm gia tăng khả năng chịu đựng ở trẻ. Bạn cũng có thể giúp đỡ con mình bằng cách lường trước những tình thế tiềm ẩn nguy cơ gây trầm cảm và chuẩn bị tâm lý cho trẻ. Ví dụ, hãy cho con biết trước (nhưng không nên quá sớm) rằng bé sẽ đến gặp bác sĩ và cuộc hẹn sẽ diễn ra thế nào. Dù sao, bạn nên nhớ trẻ nhỏ không cần thiết phải chuẩn bị tâm lý quá sớm. Biết nhiều thông tin trước sẽ càng gây căng thẳng – trong khi điểm mấu chốt vẫn là sự yên lòng của trẻ.

Hãy giúp các con bạn đối mặt với sự căng thẳng bằng cách trò chuyện về chính những nguyên nhân gây ra điều đó. Bạn có thể cùng với trẻ tìm ra một số giải pháp như giảm bớt các hoạt động ngoại khóa, dành nhiều thời gian hơn để tâm sự với cha mẹ hoặc thầy cô, xây dựng một chế độ ăn uống và tập luyện hay ghi nhật ký.
Khi thấy các con không thể hoặc không muốn nói về những vấn đề này, các bậc cha mẹ hãy thử nói về chính những mối quan tâm của mình. Điều này chứng tỏ bạn đang sẵn lòng đề cập đến những chủ đề gai góc và cũng sẵn lòng chia sẻ với các con bất kỳ lúc nào chúng cần.
Hầu hết các bậc cha mẹ đều có những kỹ năng giải quyết căng thẳng ở trẻ. Thời điểm bạn phải tìm đến sự giúp đỡ của giới chuyên môn chính là khi mọi sự thay đổi trong hành vi của trẻ cứ lặp đi lặp lại, ảnh hưởng nặng nề tới các hoạt động ở trường và ở nhà, khi những căng thẳng gây ra nỗi lo lắng nghiêm trọng, và khi đứa trẻ bộc lộ các dấu hiệu e ngại bạn hoặc không sẵn sàng trò chuyện. Nếu bạn cần đến bất cứ sự hỗ trợ nào cho các con của mình, hãy đến gặp các bác sĩ hoặc chuyên gia tư vấn và giáo viên ở trường.
Nguyễn Hà dịch từ Kidshealth
Bài bình luận
Bình luận