
Bây giờ, cả nhà ta cùng ngồi xem ti vi bên nhau, nhưng mẹ biết nỗi bận tâm của mỗi người có thể rất xa lạ. Ba lo cho công ty, mẹ lo cạnh tranh trên thương trường. Và con, con ngồi đó, những suy nghĩ đang cuồn cuộn trong cái đầu nhỏ xinh xắn kia của con có thể cách ba mẹ hàng cây số dài.
Tuổi teen của mẹ được sống trong quan tâm của cả làng xóm. Mẹ đi học, bà ngoại chẳng cần đưa đón. 10 cây số tới trường của mẹ chắc chắn là sẽ bình yên. Mẹ không dám một lần nào để tóc rối, đầu trần mà đi ra đường... Ai cũng nhìn vào và ai cũng có thể ngay lập tức mách với ông bà ngoại. Cho nên mẹ lúc nào cũng phải lễ phép, phải đứng đắn, phải chỉn chu... Sự kiểm soát xã hội rất mạnh, chuyện rèn luyện nó tới tự nhiên vậy thôi.
Bây giờ chuẩn mực của mẹ khác chuẩn mực của bạn bè con, và khác với chuẩn mực của nhà bên cạnh, khác với bao nhiêu chuẩn mực mới lạ con gặp hàng ngày trên mạng. Cuộc sống thành thị, ai biết nhà nấy thì con được tự do cá nhân, nhưng con cũng bị vô danh hoá. Chỉ cần ra khỏi nhà, không ai biết con là ai. Con có thể mặc áo hai dây, khoác tay bạn trai mà không lo có người mách tới tai mẹ. Nhưng cũng có nghĩa là có thể bị bắt cóc, có thể bị lạm dụng ngay đầu phố mà không ai biết để can thiệp.
Tuổi teen của mẹ được sống trong những giá trị rõ ràng, thuần nhất. Ngoan ngoãn, lễ phép, học giỏi là đi đâu cũng có thể ngẩng cao đầu. Ai cũng đồng ý như thế, không ai bàn cãi, chỉ cần lắng nghe một người có nghĩa là sẽ phù hợp với tất cả. Tất cả để cùng một kiểu tóc, cùng một kiểu quần áo, thậm chí, cùng một loại dép. Ngày đó mẹ không phải lựa chọn, không bị đấu tranh, không bị giằng co.
Bây giờ thế giới tinh thần của con quá phong phú. Rất nhiều giá trị của con, mẹ không cảm nhận được. Mẹ không biết con nhuộm tóc vàng, xỏ ba bốn cái khuyên, rồi mặc áo hở rốn vậy là đạo đức hay chỉ đơn giản là sở thích?
Sáng sáng, cầm tờ báo, nhiều thông tin xoáy sâu vào tim mẹ. Cướp giật, bắt cóc, tống tiền, tham nhũng, lạm phát, tai nạn giao thông, an toàn thực phẩm, lạm dụng tình dục, ma tuý... Mẹ phải che chắn con thế nào để con không bị là nạn nhân, mẹ phải rèn giũa con thế nào để con không bị là tội phạm...? Mẹ vừa muốn con được vinh hiển như mơ ước ngàn đời của ông bà cụ kỵ nhà mình, vừa muốn con thanh thản và sung sướng mỗi ngày trong cuộc đời dài phía trước.
Như một người mẫu, mẹ phải trình diễn trước mặt con 24/7, suốt hàng chục năm dài. Model mẹ không xinh đẹp, không được tập luyện, không có êkíp stylist hùng hậu giúp đỡ phía sau. Mẹ chỉ có một mình! Mẹ rất lo tới lúc con không còn thần tượng mẹ nữa, không còn muốn nghe mẹ nữa.
Bởi vì con quá quý giá đối với mẹ, bởi vì mẹ đang yêu con bằng một trái tim đầy hoang mang.
Con sẽ giúp đỡ mẹ chứ?
Mẹ của con.
Bài bình luận
Bình luận