
Con và chiếc máy tính nối mạng
Tuổi 15, con cũng theo bạn bè làm Blog hoặc thỉnh thoảng chít chát để giữ các mối quan hệ, hay chỉ đơn thuần là để giải trí sau những giờ học căng thẳng. Con khoe với mẹ về những phát hiện mà con tìm thấy trên mạng, về bức thư mà dì Lan gửi từ Úc, hay cả những tấm thiệp điện tử xinh xắn mà con nhận được của mấy người bạn phương xa. Mẹ nghe xong, chẳng hề hào hứng cùng con mà trái lại, cứ xua tay mắng con là tốn thời gian, tốn tiền bạc vào những việc vô bổ, chẳng bao giờ đem lại những kết quả có ích cho chính bản thân.
Con đòi lắp Net, mẹ không đồng ý vì cho rằng, việc làm này chỉ khiến con lơ đễnh học hành và suốt ngày online trên chiếc máy vi tính. Mẹ chẳng cần bao giờ tin con, chỉ luôn muốn con ở trong cái khuôn khổ đã "mặc định sẵn" của mẹ. Ngay cả việc dùng chiếc máy vi tính không nối mạng ở nhà cũng bị mẹ quản lý khắt khe, mẹ sợ con chơi điện tử, mẹ sợ con xem phim, nghe nhạc quá nhiều nên làm hẳn một chiếc tủ để khoá chặt máy tính, chỉ mở ra cho con dùng mỗi khi mẹ có ở nhà để dễ bề "quản lý" được con. Mẹ càng "thiết quân luật", con càng cảm thấy bị gò bó. Cả ngày của con luôn phải dành cho việc học. Đôi khi con căng thẳng, đôi khi con cảm thấy mệt mỏi, đôi khi con rất cần những phút nghỉ ngơi, thư giãn trong cái thế giới ảo của riêng mình.
Con lại phải nói dối, con lại phải hành động không đúng theo ý muốn của mẹ chỉ bởi con biết rằng, mẹ không bao giờ chấp nhận việc con dành thời gian để lang thang trên Net dù chỉ một tuần một lần. Mẹ đâu biết được rằng, nếu không được dùng ở nhà thì con có thể ra hàng Net và ngồi ngoài đó vài giờ đồng hồ mà mẹ không thể nào biết được. Thỉnh thoảng, con buộc phải bỏ những giờ học thêm để chiều theo "ham muốn" của mình chỉ bởi mẹ luôn "áp sát" con vào quãng thời gian con rời lớp học. Con dần dần trở thành đứa con biết nói dối, biết bỏ học vì không chịu được những quy định, áp lực, những cấm đoán từ phía mẹ.
Và những cuộc đi chơi với bạn bè
Mẹ không thích cho con đi chơi, nhất là vào các buổi tối. Mẹ thường "ban sắc lệnh" đúng tám giờ ba muơi phút là phải có mặt ở nhà. Nếu muộn hơn thì phải làm "bản tường trình" và "khai báo" thành thật diễn biến buổi đi chơi đó. Con đi đâu, đi với ai cũng đều phải nói rõ cho mẹ, lại còn phải cho cả số điện thoại của các bạn để mẹ gọi kiểm tra nếu còn thấy... nghi vấn. Con đã 15 tuổi, chưa đủ lớn nhưng cũng không còn quá trẻ để khiến mẹ phải bận lòng vì những điều như thế. Đôi khi con cảm thấy hơi xấu hổ vì mẹ... quan tâm tới con quá mức trước mặt bạn bè. Bọn chúng cười, trêu con là "công chúa" vì lúc nào cũng bị mẹ "áp sát biên giới" và kèm cặp quá chặt. Con lại buộc lòng phải nói dối, lại phải nghĩ ra bao nhiêu "mưu kế" mỗi khi không về nhà đúng giờ, nào là hỏng xe, bị lạc đường nào là tại bạn Ngọc làm mất chìa khoá nên cả lũ phải ở lại tìm giúp bạn.
Con thực lòng không muốn nói dối
Bạn bè con, nhiều đứa cũng hay phải nói dối bố mẹ vì những điều chúng bị cấm đoán. Với chúng con, những mong ước vụn vặt đôi khi chỉ là được dùng Net thoải mái vào bất kỳ một ngày trong tuần, được đi chơi với bạn bè mà không bị bố mẹ thúc giục hay kiểm soát một cách quá chặt chẽ. Chúng con đủ lớn để ý thức được rằng, những việc làm của mình là đúng hay sai. Chúng con cần sự chia sẻ, có thể tâm sự, có thể... dựa dẫm mỗi khi thực sự cần thiết, và đặc biệt là không bao giờ phải nói dối các vị phụ huynh chỉ vì bị cấm đoán quá nhiều.
Con biết là mẹ yêu con, lo cho con nên mới quan tâm tới con theo cách như thế. Nhưng con thực sự cần niềm tin từ phía mẹ, mẹ thân yêu ạ, để con trở thành người con ngoan, để con không còn phải nói dối nhiều như thế này nữa.
Hà Thanh
Bài bình luận
Bình luận