- Nào, các quý khách xếp hàng thứ tự để vào khám!
Cô giáo cười:
- Không phải là "quý khách" mà gọi là "bệnh nhân" chứ!
Hương đáp "vâng ạ" rồi hỏi:
- Bệnh nhân Tùng bị bệnh gì nào?
- Tớ bị đau răng.
- Tùng nhanh nhảu đáp.
Hương đưa ống nghe áp vào má Tùng. Cô giáo lại bảo:
- Đau răng thì không dùng ống nghe để khám. Bác sĩ phải dặn bệnh nhân đánh răng vào buổi tối và buổi sáng ngủ dạy. Nhớ súc miệng nước muối và không ăn kẹo vào buổi tối.
Hương nhắc lại lời cô giáo rồi gọi to:
- Tiếp theo, bệnh nhân Thuý!
Thuý hớn hở ngồi vào ghế:
- Tớ đau bụng quá!
Hương nhắc khẽ:
- Đau thì ấy phải giả vờ ôm bụng nhăn nhó chứ ai lại cười thế?
Hương áp ống nghe khám và bảo:
- Ấy bị giun đây! Từ giờ nhớ rửa tay sạch trước khi ăn và không được mút tay đâu nhé! Đây, thuốc giun đây, ấy về uống là khỏi.
Hương chợt nhớ ra một điều và vội hỏi cô giáo:
- Thưa cô, thế chữa bệnh thấp khớp thì làm thế nào ạ?
- Có bệnh nhân nào bị thấp khớp đâu?
- Dạ, ông con ở nhà hay đau lắm ạ! Cô ơi, cái này có chữa được bệnh cho ông con không ạ?
- Hương vừa hỏi vừa giơ ống nghe ra.
Cô giáo âu yếm nói:
- Cái ống nghe đồ chơi ấy thì không chữa đau chân cho ông được. Nhưng bác sĩ Hương sẽ chữa được!
- Con chữa bằng cách nào ạ?
- Những lúc ông đau, Hương hãy múa hát cho ông xem này, rồi bóp chân cho ông nữa.
- Làm bác sĩ dễ thế thì con làm được, cô ạ!
Ngay tối hôm ấy, cô bé đã hát, múa và bóp chân cho ông.
- Ông ơi, ông còn đau chân nữa không?
- Ông hết đau rồi. Cô bác sĩ tí hon của ông giỏi quá!
- Tối mai, cháu lại chữa thấp khớp cho ông nữa nhé! - Cô bé thầm thì vào tai ông.
Sưu tầm
Bài bình luận
Bình luận