
Nguyên nhân gây bệnh chưa rõ, các yếu tố hay được
nhắc đến là:
- Chấn thương ở trẻ sơ sinh: Một số người cho
rằng việc dùng forceps khi sinh nở hoặc trẻ bị va đầu vào vật cứng có thể gây
tổn thương vùng Broca trong não (vùng phân tích vận động của lời nói), dẫn đến
nói lắp.
- Do có bệnh: Có ý kiến cho rằng một bệnh nào đó
của thai phụ có thể truyền cho con và gây tổn thương não thai nhi, trong đó có
trung tâm ngôn ngữ. Hoặc trẻ nhỏ bị "tì vết" ở trung tâm này sau khi
mắc bệnh ở não, màng não.
- Khủng hoảng tình cảm: Theo một số nhà khoa
học, khủng hoảng tình cảm, chẳng hạn một cú sốc, có thể khiến trẻ nói lắp.
Những dị tật tâm lý xã hội này theo thời gian sẽ trở thành thói quen.
Gần đây nhất, một nhóm nhà khoa học Đức đã chụp
cộng hưởng từ não của 15 người bị tật nói lắp, so sánh 15 người nói bình thường
và rút ra nhận xét: Ở người nói lắp có những đoạn tách rời vỏ não, cản trở lưu
thông tín hiệu bình thường giữa các khu vực trong vùng kiểm soát ngôn ngữ.
Khắc phục như thế nào?
- Phương pháp cổ điển: Mỗi ngày để 40 - 60 phút cho
trẻ tập đọc và tập nói. Tập đọc một bài văn (mới đầu chọn bài ngắn), đọc thong
thả, rõ từng chữ, nhưng phải lưu loát. Nếu trẻ lắp bắp, ngắc ngứ thì cho đọc
lại. Cứ thế cho đến khi cả bài văn được đọc trơn tru. Đọc đi đọc lại cho tới
khi trẻ thuộc lòng, gập sách vẫn đọc được. Mỗi ngày chỉ cần một bài. Sau một
thời gian thì cho trẻ tập đọc bài dài hơn, rồi dần dần đọc bài dài hơn nữa.
Mỗi buổi đặt ra cho trẻ một câu hỏi ngắn và luyện trả
lời cho lưu loát. Nếu trẻ nói lắp khi trả lời, yêu cầu nói lại cho tới khi lưu
loát mới thôi, và lại tiếp tục câu hỏi khác.
Các bài tập đọc và câu hỏi thoạt đầu phải ngắn và đơn
giản, không làm trẻ mệt óc. Để các buổi rèn luyện khỏi buồn chán, thỉnh thoảng
cho trẻ tập đọc các mẩu chuyện cười và đặt các câu hỏi vui.
- Phương pháp hiện đại: Một số nhà khoa học Đức đã
lập một chương trình máy tính đặt tên là "bác sĩ lưu loát" để chữa tật nói lắp.
Phương pháp này dựa trên nguyên tắc: Dù không thể chữa được nguyên nhân nói
lắp, bệnh nhân vẫn hoàn thiện tốt khả năng nói lưu loát nhờ tập luyện liên tục.
Bệnh nhân nói các cụm từ đặc biệt vào micro nối với máy
vi tính, tăng giảm giọng nói trong giới hạn thời gian quy định. "Bác sĩ lưu
loát" sẽ ghi nhận các lỗi sai trong phần phát âm, nhấn giọng, hơi thở của người
đọc và lập hồ sơ. Điều này cho phép mỗi bệnh nhân tự chứng kiến sai sót của
mình, làm lại lần nữa ... Kết quả thử nghiệm cho thấy, ngay cả những người nói
lắp nghiêm trọng vẫn có tiến bộ đáng kể.
Bài bình luận
Bình luận