Triệu Vy
Khoa báo chí truyền thông - ĐHKHXH&NV HN

 Em thật ngốc.........

Em đâu còn là cô bé con để đòi quà từ mẹ cha vào dịp rằm tháng 8 hàng năm. Em đã là người lớn, nói mạnh mẽ, tý nữa em có thể làm mẹ của em bé rồi cơ mà. Nhưng em vẫn mong có quà!

Em không ngốc mà em chỉ khờ...

Em mong muốn thời gian có thể trôi ngược trở lại những năm tháng tuổi thơ. Tuổi thơ mà ngày tết trung thu với bánh dẻo trắng mềm hay bánh nướng là quá xa xỉ. Nhưng tuổi thơ thật nhiều niềm vui và hạnh phúc. Em cùng lũ trẻ con trong xóm thi nhau trèo lên gác thượng thắp những ngọn nến lung linh và ngắm nghía ông sao đầy màu sắc được bố mẹ mua làm quà.

Em nhớ những tét bưởi nổ thơm phức mà em cất công đi xin hạt thật nhiều, phơi khô và tết thành dây pháo hạt bưởi lủng lẳng đốt khi trông trăng. Cái thằng hàng xóm hôm nào còn chí choé với em về dây pháo bưởi, về ông trăng và tất tật mọi thứ chỉ có trẻ con mới nghĩ ra giờ cũng "già" như em rồi...

Trung thu, em muốn thả những ước mơ bay cùng gió (ảnh ST)

Những con phố, những chương trình ti vi ngày trung thu rộn ràng sắc màu, âm nhạc và nụ cười. Nhưng em sao cứ thấy lạc lõng, không phải lúc này mà từ lâu lắm rồi. Có lẽ từ lần em và bạn ngồi ăn uống với nhau ngày trung thu cô đơn. Không đi ra đón nhận cái cảm giác ngày tết trẻ em thì mới biết mình chỉ còn thú vui đi chọn quà cho em, cho cháu mà thôi. Nhưng trung thu năm nay nhiều chuyện buồn quá nên nỗi buồn lại nhân đôi, món quà lại vất nơi xó nhà. Lại thèm mình nhỏ lại, ít nhất là được chơi trò trông trăng ngày xưa với bạn bè.

Có lẽ vài ba năm nữa khi em lập gia đình, khi em có bé bi thì trung thu sẽ là niềm vui chuẩn bị cho bé con yêu quý. Ừ, thì cứ nghĩ như thế vì nhớ lại những năm tháng đã qua và ước mong thời gian trôi ngược trở lại thì thật ngốc ngếch làm sao.

Ừ thì dẫu thế em vẫn mong có quà dù em có già đi chăng nữa... Em đúng là buồn cười và trẻ con thật. Có lẽ vậy mà h này em vẫn tung tăng với thế giới của em mà bố mẹ vẫn bảo: có lớn mà không có khôn mãi.

 

 Theo Blog Triệu Vy

Lưu ý :
Bác sĩ tư vấn chỉ trả lời trong chuyên mục hỏi đáp; các câu hỏi tại mục này không được các bác sĩ tư vấn trả lời, tuy nhiên bạn có thể được bạn đọc khác trợ giúp. Bạn đọc có thể gửi trợ giúp bằng việc gửi bài tại mục này. Trân trọng cảm ơn!(Thông báo của ban quản trị website)

Bài bình luận

Bình luận

  • Địa chỉ trang web và địa chỉ thư điện tử sẽ tự động được chuyển thành liên kết.
  • Allowed HTML tags: <a> <em> <strong> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd><br><p><img>
  • Các dòng và đoạn văn bản sẽ tự động được ngắt.

Thông tin thêm về các tùy chọn định dạng

1 + 2 =
  • Địa chỉ trang web và địa chỉ thư điện tử sẽ tự động được chuyển thành liên kết.
  • Allowed HTML tags: <a> <em> <strong> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd><br><p><img>
  • Các dòng và đoạn văn bản sẽ tự động được ngắt.

Thông tin thêm về các tùy chọn định dạng

4 + 3 =

Bài viết tiếp theo

Toàn Phương
phuongtoan3654@gmail.com
Ngày xưa ở một miền nọ có một người tiều phu tên là Cuội. Một hôm, như lệ thường, Cuội vác rìu vào rừng sâu tìm cây mà chặt. Khi đến gần một con suối nhỏ, Cuội bỗng giật mình trông thấy một cái hang cọp.
Phương Linh
Đà Nẵng
Tương truyền, vào thời xa xưa, trên trời xuất hiện mười ông mặt trời, cùng chiếu xuống mặt đất nóng đến bốc khói, biển hồ khô cạn, người dân gần như không thể sống nổi.
Ms Thanh
ntt2703@yahoo.com;
Nửa tuổi con lớn lên trong sự yêu thương của ông bà, các bác, các anh và bố mẹ. Cũng là niềm tự hào của ông bà và bố mẹ. Mặc dù con gái lười ăn của bố mẹ lười ăn tăng cân chậm nhưng trộm vía ti tỉ lần lại ngoan ngoãn, hay cười hay chơi và đáng yêu như 1 thiên thần!
Xuân Dương

Hôm qua được ngày nghỉ chủ nhật mẹ mới có thời gian thể hiện "bộ cánh " mặc ở nhà. Mẹ đang tung tăng đi xuống dười nhà chợt thấy con trai ồ lên …

Minh Trung
minhtrung89@yahoo.com
Bi tròn 32 tháng tuổi, cao 98cm và nặng 18kg, nhưng vẫn mặc vừa quần áo đã có từ khi thôi nôi. Nhìn con, ai cũng quở “gầy đi rồi” nhưng trong mắt mẹ con thế là “vừa”, miễn sao lanh lợi, mạnh khỏe, ngoan ngoãn là được.