Phương Thy
Cuộc sống vốn ồn ào, giữa những bận rộn của một ngày nhìn đâu đâu cũng thấy thời khóa biểu chi chít, bỗng dưng mình muốn đi bộ đếm từng bước, bước thật chậm chỉ để nhớ, một nỗi nhớ không tên, không quay quắt, không dữ dội, một nỗi nhớ nhẹ nhàng chạy vào tận ngõ ngách của tâm hồn, khuấy động một chút cái khoảng bình yên.

Cuộc sống mình bình yên. Không ồn ào, không nhiều xáo trộn. Vậy mà thỉnh thoảng, chẳng biết từ đâu, nỗi nhớ lại ùa về, cũng chẳng biết nỗi nhớ ấy mang hình hài như thế nào, chỉ thấy lòng nao nao, có giọt buồn rơi xuống vai, thật khẽ, nhưng đủ để giật mình, ngơ ngác nhớ…
 
Giọt nhớ (ảnh ST)

Hôm nay mình nhớ nhà quá. Từ  ngày xa Mẹ. Xa nhà gần một năm nỗi buồn dày theo từng trang nhật kí. Nghe tiếng thông reo của Đà Lạt  tiếng chuông nhà thờ thanh thoát, tiếng chuông chùa trầm ngân.

Hôm nay, tự dưng mình nhớ. Nhớ đến cồn cào, nhớ đến nôn nao. Nhớ ngày xưa mình bé, mẹ cõng mình chạy  trong cơn mưa chiều vội vã. Tấm lưng mẹ ướt đẫm mồ hôi dù  trời lạnh mình thấy bình yên mặc dù lúc ấy mình đang ngất lịm trên vai mẹ.Mình nhớ lắm, nhớ bàn chân mẹ đi qua bao con đường  trên đồi dốc .  Giọt nước mắt mẹ lặn lẽ trong đêm khi mình nằm yên trên lưng Mẹ thiêm thiếp ngủ.
 
Ảnh sưu tầm

Bạn mình đi du học ở Mỹ, bảo nhớ Đà Lạt nhớ cổng trường  đến tê lòng. Mình cười thầm, xạo quá đi. Nhưng rồi mình lại như bạn đúng là quá nhớ. Vì nỗi nhớ cứ chơi vơi!
 
Theo Blog Phuongthy_dethuong
Lưu ý :
Bác sĩ tư vấn chỉ trả lời trong chuyên mục hỏi đáp; các câu hỏi tại mục này không được các bác sĩ tư vấn trả lời, tuy nhiên bạn có thể được bạn đọc khác trợ giúp. Bạn đọc có thể gửi trợ giúp bằng việc gửi bài tại mục này. Trân trọng cảm ơn!(Thông báo của ban quản trị website)

Bài bình luận

Bình luận

  • Địa chỉ trang web và địa chỉ thư điện tử sẽ tự động được chuyển thành liên kết.
  • Allowed HTML tags: <a> <em> <strong> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd><br><p><img>
  • Các dòng và đoạn văn bản sẽ tự động được ngắt.

Thông tin thêm về các tùy chọn định dạng

7 + 0 =
  • Địa chỉ trang web và địa chỉ thư điện tử sẽ tự động được chuyển thành liên kết.
  • Allowed HTML tags: <a> <em> <strong> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd><br><p><img>
  • Các dòng và đoạn văn bản sẽ tự động được ngắt.

Thông tin thêm về các tùy chọn định dạng

5 + 4 =

Bài viết tiếp theo

Lưu Mơ
Hưng Yên
Có khi nào ta nhìn cuộc đời về hai phía ko nhỉ?! Khi thất bại hãy nhìn lên để biết mình phải cố gắng hơn nữa vì thất bại cho chúng ta trưởng thành hơn lên... Và ta cũng phải biết nhìn xuống để ko quá bi quan vào khả năng của mình vì có một điều chắc chắn là sẽ còn có những người còn khổ hơn ta gấp vạn lần.... Biết đâu lúc đó ta sẽ thấy lòng nhẹ nhõm hơn nhỉ?!..
Phương 12a45
Sài Gòn
Sài Gòn chẳng có mùa thu như Hà Nội, có phải thế mà ta nhớ mùa thu Hà Nội nhiều hơn chăng?!
Triệu Vy
Khoa báo chí truyền thông - ĐHKHXH&NV HN
Em đâu còn là cô bé con để đòi quà từ mẹ cha vào dịp rằm tháng 8 hàng năm. Em đã là người lớn, nói mạnh mẽ tý nữa em có thể làm mẹ của em bé rồi cơ mà. Nhưng em vẫn mong có quà!
Toàn Phương
phuongtoan3654@gmail.com
Ngày xưa ở một miền nọ có một người tiều phu tên là Cuội. Một hôm, như lệ thường, Cuội vác rìu vào rừng sâu tìm cây mà chặt. Khi đến gần một con suối nhỏ, Cuội bỗng giật mình trông thấy một cái hang cọp.
Phương Linh
Đà Nẵng
Tương truyền, vào thời xa xưa, trên trời xuất hiện mười ông mặt trời, cùng chiếu xuống mặt đất nóng đến bốc khói, biển hồ khô cạn, người dân gần như không thể sống nổi.