Cuộc sống vốn ồn ào, giữa những bận rộn của một ngày nhìn đâu đâu cũng thấy thời khóa biểu chi chít, bỗng dưng mình muốn đi bộ đếm từng bước, bước thật chậm chỉ để nhớ, một nỗi nhớ không tên, không quay quắt, không dữ dội, một nỗi nhớ nhẹ nhàng chạy vào tận ngõ ngách của tâm hồn, khuấy động một chút cái khoảng bình yên.
Cuộc sống mình bình yên. Không ồn ào, không nhiều xáo trộn. Vậy mà thỉnh thoảng, chẳng biết từ đâu, nỗi nhớ lại ùa về, cũng chẳng biết nỗi nhớ ấy mang hình hài như thế nào, chỉ thấy lòng nao nao, có giọt buồn rơi xuống vai, thật khẽ, nhưng đủ để giật mình, ngơ ngác nhớ…
Giọt nhớ (ảnh ST)
Hôm nay mình nhớ nhà quá. Từ ngày xa Mẹ. Xa nhà gần một năm nỗi buồn dày theo từng trang nhật kí. Nghe tiếng thông reo của Đà Lạt tiếng chuông nhà thờ thanh thoát, tiếng chuông chùa trầm ngân.
Hôm nay, tự dưng mình nhớ. Nhớ đến cồn cào, nhớ đến nôn nao. Nhớ ngày xưa mình bé, mẹ cõng mình chạy trong cơn mưa chiều vội vã. Tấm lưng mẹ ướt đẫm mồ hôi dù trời lạnh mình thấy bình yên mặc dù lúc ấy mình đang ngất lịm trên vai mẹ.Mình nhớ lắm, nhớ bàn chân mẹ đi qua bao con đường trên đồi dốc . Giọt nước mắt mẹ lặn lẽ trong đêm khi mình nằm yên trên lưng Mẹ thiêm thiếp ngủ.
Ảnh sưu tầm
Bạn mình đi du học ở Mỹ, bảo nhớ Đà Lạt nhớ cổng trường đến tê lòng. Mình cười thầm, xạo quá đi. Nhưng rồi mình lại như bạn đúng là quá nhớ. Vì nỗi nhớ cứ chơi vơi!
Theo Blog Phuongthy_dethuong
Bài bình luận
Bình luận