“ Biển đôi lúc mạnh mẽ, nó có thể cuốn phăng mọi thứ khi giận dữ. Biển cũng có lúc hiền hòa, dịu êm một cách lạ kỳ. Đứng trước biển con có thể mở lòng mình ra với thế giới xung quanh, mỉm cười và cố gắng hơn mẹ à”.

Thế là hôm kia, suốt một hành trình dài từ Tuy An - Tuy Hòa, con đã đặt chân tới trường Đại học Quy Nhơn mẹ ạ. Thành phố Quy Nhơn khá lạ lẫm trong mắt con, nó cũng có một cái gì đó ồn ào, náo nhiệt và xô bồ. Nhưng sừng sững bên kia góc đường là một ngôi trường mà tuổi thơ con hằng mơ ước một ngày sẽ được học ở đó: Trường Đại học Quy Nhơn.

Suốt một chặng đường dài, ngồi trong khoang tàu lòng con vừa mừng: Mừng vì mình đã đi hết một chặng đường 12 năm mẹ tần tảo nuôi con ăn học nhưng con cũng lo mẹ ạ: Lo vì mấy ngày nữa con sẽ “chiến đấu” với 12 năm đó như thế nào để “gặt” được ước mơ trong con? Con tàu chở con đi thi đại học như chở cả niềm thương, sự kỳ vọng của mẹ vào cô con gái.

Mẹ à, mẹ đừng lo nhé! Khi đặt chân tới mảnh đất xa lạ này, một mình con đã được các anh chị sinh viên giúp đỡ. Mẹ yên tâm nha mẹ! Con cũng đã được các anh chị thu xếp một chỗ ở thuận tiện để con vững tin vào những ngày sắp tới.

Nhà chỉ có hai mẹ con mình và bà ngoại. Ba hy sinh trong kháng chiến chống Mỹ. Một mình mẹ tần tảo nuôi con. Bãi biển Tuy Hòa như chứng kiến sự lớn lên của con trong tình yêu thương của mẹ. Sáng nào mẹ cũng dậy từ lúc mặt trời chưa mọc, để đi lấy những gánh cá còn tươi của các bác ngư dân mang về chợ gần nhà bán. Nhà mình cũng chỉ có mỗi chiếc xe đạp lọc cọc, đó cũng là phương tiện duy nhất của con khi đến trường và đó cũng là phương tiện duy nhất chở “gánh” cá của mẹ ra chợ. Con còn nhớ mỗi lần mẹ chờ cá của các bác ngư dân đánh về muộn, mẹ lại hối thúc con lấy xe đi học kẻo trễ, còn mẹ gánh gánh cá về. Con đạp xe mà lòng con đau nhói, lúc đó nước mắt trào ra và đôi lúc con muốn bỏ học để giúp đỡ mẹ. Đòn gánh oằn lên đôi vai gầy của mẹ, mồ hôi mẹ rơi hòa quyện vào với cát. Tuổi thơ của con cũng gắn liền với biển, với những gánh cá tinh mơ. Nhưng con biết: trong cuộc sống này mẹ luôn mỉm cười và ngẩng cao đầu với mọi người trong xóm vì cũng bảo mẹ có cô con gái ngoan hiền và học giỏi. Mẹ ạ, con mới chỉ có thể làm được từng đó cho mẹ vui, con còn muốn làm nhiều hơn nữa, hơn nữa.

Đôi bàn tay mẹ trở nên chai sạn, ngón tay sần xùi và xước vì những gánh cá nuôi con. Đôi bàn chân mẹ không còn cảm giác đau vì đã giẫm lên cát quá nhiều. Mẹ không còn thấy lạnh mỗi sáng tinh sương vì ngày nào mẹ cũng ra biển từ lức ông mặt trời còn chưa hé. Lưng mẹ không còn cảm giác nóng rát mỗi khi con thoa dầu giúp mẹ đỡ mỏi vì những gánh cá nặng đã làm oằn đôi lưng mẹ. Nhưng con biết nụ cười mẹ luôn rạng ngời vì con, trái tim mẹ luôn đập thổn thức từng nhịp vì thương con và ánh mắt mẹ luôn tỏa sáng vì kỳ vọng vào con.

Mẹ ạ, thế là ngày đầu tiên con đặt bút xuống trang giấy thi cũng đã qua. Mẹ yên tâm nha mẹ, vì con đã cố gắng và con làm bài rất tốt. Chỉ còn sáng sớm ngày mai nữa thôi, chỉ còn ngày mai nữa thôi con sẽ đi tới phía cuối của con đường, tới cánh cổng giảng đường. Con sẽ gắng hết sức mình để một ngày không xa, con sẽ nắm lấy đôi bàn tay chai sạn của mẹ bước qua cánh cổng ấy.

Viết cho mẹ những dòng này cũng là lúc vào xế chiều mẹ ạ, khi con vừa xong môn thi thứ hai. Giờ đây con đang ngồi trước biển và nhớ về mẹ. Biển quê nhà không đẹp bằng biển Quy Nhơn nhưng trong mắt con biển nhà mình luôn luôn đẹp. Vì nhờ biển quê nhà, mẹ có thể nuôi con khôn lớn. Vì cát biển quê nhà đã in dấu chân mẹ. Vì gió biển quê nhà đã thổi những làn hơi lạnh lên người mẹ. Và vì biển quê nhà có mẹ của con.

Hãy vững tin vào con nha mẹ. Con sẽ cố gắng và thật cố gắng cho giấc mơ giảng đường. Ngày mai thôi con sẽ cố gắng và nỗ lực thật nhiều cho cơ hợi cuối cùng của con. Yên tâm mẹ nhé!. Con sẽ cố gắng để lần sau tới Quy Nhơn, con sẽ đưa mẹ tới thăm ngôi trường mới của con. Con yêu và thương mẹ nhiều.

Lưu ý :
Bác sĩ tư vấn chỉ trả lời trong chuyên mục hỏi đáp; các câu hỏi tại mục này không được các bác sĩ tư vấn trả lời, tuy nhiên bạn có thể được bạn đọc khác trợ giúp. Bạn đọc có thể gửi trợ giúp bằng việc gửi bài tại mục này. Trân trọng cảm ơn!(Thông báo của ban quản trị website)

Bài bình luận

Bình luận

  • Địa chỉ trang web và địa chỉ thư điện tử sẽ tự động được chuyển thành liên kết.
  • Allowed HTML tags: <a> <em> <strong> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd><br><p><img>
  • Các dòng và đoạn văn bản sẽ tự động được ngắt.

Thông tin thêm về các tùy chọn định dạng

Lưu ý: Để được bác sĩ trả lời các câu hỏi, độc giả vui lòng gửi vào mục hỏi đáp.
5 + 1 =

Gửi bình luận của bạn

  • Địa chỉ trang web và địa chỉ thư điện tử sẽ tự động được chuyển thành liên kết.
  • Allowed HTML tags: <a> <em> <strong> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd><br><p><img>
  • Các dòng và đoạn văn bản sẽ tự động được ngắt.

Thông tin thêm về các tùy chọn định dạng

Lưu ý: Để được bác sĩ trả lời các câu hỏi, độc giả vui lòng gửi vào mục hỏi đáp.
3 + 7 =

Bài viết tiếp theo

Để bổ xung cho những mẹo vặt ở phần 1, tôi xin được chia sẻ cho các bạn tiếp các mẹo nhỏ sau đây nhé.
Để chuyện nấu nướng không còn là nỗi lo đối với các quý ông trong những dịp đặc biệt.  Tôi đại diện cho cánh mày râu xin chia sẻ một số mẹo vặt dưới đây để chúng ta được dịp trổ tài nấu nướng cho những người phụ nữ thân yêu của mình trong các dịp đặc biệt nhé. 
Quãng thời gian học trôi qua thật nhanh theo bước chân con lớn lên. Từ những ngày đầu mẹ đưa con đến trường, hai mẹ con cùng khóc. Nước mắt mẹ rơi theo con, con không chịu theo cô giáo vào lớp mà bám lấy mẹ.
Thằng bé lon ton chạy theo chân bố không rời, trong mắt nó bố điều gì cũng nhất (thông minh nhất, đẹp trai nhất, lịch sự nhất, trí tuệ nhất và... ngàn sự đều nhất nhất).
Bữa cơm nhà quê ngày thường đã đạm bạc, rau là món chủ yếu, ấy vậy mà bữa cơm mùa gặt với những thức chính lấy lên từ ruộng đồng cộng thêm không gian thoáng đãng, gió trời lồng lộng, mùi lúa lẫn mùi cỏ dìu dịu, có thể vừa ăn vừa thỏa thê ngắm những vạt lúa vàng xa xa cuối chân trời lại lưu vào tâm trí mỗi khi chợt nghĩ tới cánh đồng quê nhà mỗi độ vào mùa gặt.